TUỔI THƠ DỮ DỘI CỦA CHUYÊN GIA TÂM LÝ VERA HÀ ANH

TUỔI THƠ DỮ DỘI CỦA CHUYÊN GIA TÂM LÝ VERA HÀ ANH.
Tôi sinh ra và lớn lên trên một vùng quê đồng chiêm nước trũng. Quanh năm chỉ trông chờ vào 2 mùa vụ, cứ đến tháng 7 là nước trắng mênh mông khắp cánh đồng. Lũ trẻ chúng tôi nô đùa với nước, việc chết đuối hụt hầu hết ai cũng một đôi lần. Tôi một cô bé gầy gò nhỏ bé với làn da trắng xanh chỉ dám đứng trên bờ trông quần áo cho lũ bạn, mon men gần bờ một mình thèm khát được bơi.
Một hôm thay vì đi trông quần áo tôi lại quyết định xuống nhà một cô bạn tên Mai để chơi. Tôi đã dậy thật sớm cùng mẹ để đun nước, rồi xin mẹ 2 củ khoai lang để nướng. Khi khoai chín tôi vội vàng bọc khoai vào lá và chạy thật nhanh xuống nhà Mai. Nhà cô ấy cách nhà tôi 200m. Khi xuống đến nơi thì Mai cùng chị gái vẫn còn đang ngủ, tay người này đang ôm chân người kia, đầu mỗi người xoay về một hướng, tôi không nhịn được cười.
Bỗng nhiên có tiếng mẹ Mai gọi anh trai Mai xuống xách nước lên đổ vào phích, trong khi anh ấy đang quét dở nhà. Anh ấy quay sang nhìn tôi trìu mến “ Em dậy sớm thế, công nhận em ngoan thật, em giúp anh quét nốt rồi đổ ra chân đống rơm nhé”. Tôi nhanh nhẹn gật đầu mỉm cười đồng ý. Sau khi quét xong tôi bắt đầu bước xuống bậc thềm thứ 3 thì có một cái gì đó rất đen và to đang tiến lại tôi. Tôi không đủ thời gian để nhận biết nó là cái gì? Tôi chạy thật lực và bước vào đúng giữa cầu trượt mà mọi ngày chúng tôi trượt, nó cao nửa m, và tôi bị trượt trở lại. Rồi sau đó tôi không cử động được nữa, tôi vẫn nhìn thấy cái gì đó màu đen đang chạm vào tôi. Tôi bất lực nằm đó không cất lên được tiếng nào. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, tôi không hiểu điều gì vừa diễn ra.
Bỗng tôi thấy anh trai Mai cất lên tiếng thất thanh “ Mẹ ơi! cái Hà nó bị trâu húc rồi kìa”. Tôi vẫn nghe thấy, vẫn nhìn thấy nó đang ngửi vào mặt tôi. Hẳn nó chẳng vui vẻ gì khi hạ gục được một đối thủ quá nhẹ kí như tôi. Một cô bé 5 tuổi gầy gò ốm yếu. Tôi được mẹ Mai bế lên đưa vội về nhà tôi. Cơ thể tôi nhũn như dưa phơi nắng, tôi không còn cảm giác gì trên cơ thể.
Trời bắt đầu đổ mưa phùn, có cái gì đó nặng hạt từ khuôn mặt tôi rơi thấm vào lòng đất. Phải chăng ông trời đang khóc vì thương xót tôi, hay đó là sự báo trước cho một chặng đường đầy chông gai tôi sắp phải đối diện.
Tôi có cảm giác đi mãi, đi mãi mà vẫn chưa thấy về đến nhà, sao con đường hôm nay dài đến thế? Vẫn con đường ấy ngày nào tôi cũng đi qua, nó ngắn lắm mà? Sao hôm nay đi mãi vậy hay họ bế tôi đi đâu và cuối cùng tôi lịm dần, lịm dần đi. Khi tỉnh dậy tôi thấy mọi người đứng xung quanh tôi. Mọi người nói tôi đã ngủ được mấy ngày rồi. Tôi không còn nhớ thêm chi tiết nào nữa.
Rồi năm tháng trôi đi tôi lớn dần lên, đi đâu cũng thấy mọi người xúm lại, to nhỏ chuyện gì, chỉ trỏ vào tôi, tôi chả hiểu họ nói gì, nhưng tôi ngầm hiểu có điều gì đó không ổn. Tôi quay về nhà và soi mặt vào gương. Mọi thứ sụp đổ dưới chân tôi, có một vết sẹo to bằng ngón tay út nằm gọn trên má phải của tôi. Tôi đã sốc nặng, tôi khụy xuống ôm mặt và khóc. Tôi đã khóc khi căn nhà không có ai. Tôi đã khóc như thể báo trước cho những chuỗi ngày đen tối. Tôi đã khóc mà không ai dỗ dành an ủi. Rồi lại thiếp đi.
Từ ngày đó tôi bắt đầu ít cười, ít nói, ít nô đùa hơn. Tôi tự ti mặc cảm và luôn chui vào buồng để khóc một mình. Tuổi thơ tôi ngậm tràn trong nước mắt, đi đâu cũng lấm lét xem có ai nhìn mình nữa không. Tôi bị đám bạn trêu đùa mỉa mai đánh đập rất nhiều. Tôi trở nên oán hận chính mình. Oán hận cái sẹo đó sao lại nằm trên khuôn mặt tôi mà không phải người khác? Sao không phải chỗ khác mà lại trên khuôn mặt cơ chứ? Tại sao tôi phải có nó? ước gì ở mông có phải tốt hơn không?
Tôi không chấp nhận nó một chút nào cả. Cứ thấy ai hỏi về nó là tôi lại càng căm thù nó hơn. Ngày đó ba mẹ tôi lại đi làm ăn xa do kinh tế gia đình khó khăn, để lại tôi cùng anh trai với bà nội. Tôi cô đơn lầm lũi từ nhà tới trường rồi từ trường tới nhà. Thiếu thốn đủ điều. Cuộc sống của tôi chìm đắm trong đen tối
Tôi còn nhớ mãi một buổi chiều đi học, tôi bị một bạn trai nói và chỉ thẳng vào mặt “ Nếu mày đi học mà đi qua nhà tao nữa là tao cho mày ăn đòn”. Tôi sợ lắm, rồi có hôm tôi quên thế là bị đấm cho túi bụi. Nhớ trận đòn tôi đi đường khác đến trường, sau khi đến lớp bạn ấy lại nói “ Nếu trong lớp mày mà mày nhìn tao, ra chơi tao cho mày ăn đấm”. Tôi sợ lắm, lẩm bẩm không được quay xuống lớp. Thật xui xẻo, đang trong lúc giảng bài có bạn nói chuyện, cô giáo chỉ tay xuống lớp và quát. Theo phản xạ cả lớp nhìn xuống trong đó có tôi. Thôi rồi, ra chơi lại bị đấm cho quặn bụng. Có một hôm tôi ức quá đi học về tôi đã đi vào nhà bạn ấy để nói chuyện với bố mẹ bạn ấy, mong được cứu giúp. Nhưng họ không có nhà chỉ gặp bà bạn ấy, mới nói vài câu đã bị bạn ấy xô đẩy đuổi ra rồi tranh thủ đấm vài phát nữa với sự cổ động của bà bạn ấy là “ đánh chết mẹ nói đi”. Bầu trời lại sụp đổ, tôi hết chỗ bấu víu rồi, tia hy vọng coi như tắt lịm.
Cứ thế người tôi càng tong teo với những áp lực và sự chăm sóc thiếu hụt cả về thể xác lẫn tinh thần. 5 năm cấp 1 tôi lớn lên như thế. Tôi phải gồng mình lên để sống và tồn tại với một cái xác tong teo, cùng với một tâm hồn đầy vết thương rỉ máu. Ngoài nước mắt làm bạn ra tôi không biết làm gì để che lấp vết thương của mình. .
còn tiếp..
Vera Hà Anh!

Scroll to top